taxi tải thành hưng 2

Thảo luận trong 'Hàng gia dụng'

  1. thanhhunghano

    thanhhunghano Member

    Bài viết:
    155
    Đã được thích:
    0
    https://chuyennhathanhhunghanoi.com/taxi-tai-thanh-hung/Taxi-tai-Thanh-Hung.html
    [​IMG]
    Đối với những đại gia đứng top đầu thế giới, bên cạnh dàn siêu xe thì một chiếc chuyên cơ cũng được xếp vào loại “không thể thiếu”. Bên cạnh việc đóng vai trò là phương tiện đi lại cho những chuyến hành trình xa, phi cơ riêng còn như một món trang sức, thể hiện đẳng cấp và độ giàu có của chủ nhân, và đức vua Sultan Hassanal Bolkiah của Brunei cũng không là ngoại lệ. Đặc biệt hơn, thay vì sắm một chiếc máy bay cá nhân nhỏ gọn như nhiều tỷ phú khác, vị hoàng thân này đã tậu hẳn một chiếc một chiếc phản lực cỡ lớn- Airbus 747 với 400 chỗ ngồi cho mình. Thậm chí, đức vua Sultan còn “mạnh tay” thiết kế thêm phòng ngủ, phòng tắm với bồn tắm vàng khối, phòng hội nghị và nhiều tiện nghi đẳng cấp khác, để nó trở thành một chuyên cơ đúng nghĩa. Được biết, tổng số tiền mà ngài Sultan Hassanal Bolkiah đã đổ vào máy bay riêng của mình lên tới 520 triệu USD.

    Chi 2 triệu USD thuê huấn luyện viên cầu lông
    [​IMG]
    Vua Sultan Hassanal Bolkiah còn được biết đến là một người thích chơi thể thao, đặc biệt là môn cầu lông. Do đó, việc vị quân vương giàu có này sở hữu một vài sân thi đấu tiêu chuẩn quốc tế hay các trang thiết bị phụ trợ cao cấp nhất cho môn đánh cầu là điều có thể đoán trước. Tuy nhiên, chắc hẳn bạn sẽ phải một lần nữa kinh ngạc với độ chịu chơi của người đứng đầu quốc gia láng giềng, khi ông thậm chí còn thuê hẳn một huấn luyện viên cầu lông cho riêng mình, với thù lao lên đến 2 triệu USD (xấp xỉ 50 tỷ đồng) một năm.

    Chi hàng triệu USD mỗi năm để mua quà cho gia đình
    [​IMG]
    Để gắn kết tình cảm gia đình, mỗi người trong chúng ta chắc hẳn luôn tiết kiệm một khoản chi tiêu để mua những món quà dành tặng người thân, trong dịp đặc biệt. Trong trường hợp của đức vua Sultan Hassanal Bolkiah, vị hoàng thân giàu có bậc nhất thế giới, giá trị của mỗi món quà mà ông thường xuyên dành tặng 12 người con và 14 người cháu, có khi còn bằng cả gia tài của một người bình thường. Theo một vài nguồn tin chính thức, mỗi năm vua Brunei chi ít nhất 17 triệu USD vào khoản quà cáp cho gia đình mình.

    27 triệu USD cho một bữa tiệc sinh nhật
    [​IMG]
    Sinh nhật có lẽ là ngày lễ mang ý nghĩa rất đặc biệt đối với mỗi người. Chính vì điều này, vào lần sinh nhật thứ 50 của mình, vua Sultan Hassanal Bolkiah đã tổ chức một bữa tiệc linh đình, dường như chưa có tiền lệ trong lịch sử. Được biết, sự kiện đình đám này đã kéo dài đến 2 tuần bao gồm: một giải đấu polo, nhiều buổi hòa nhạc và đặc biệt là một đêm yến tiệc chính, với sự góp mặt của rất nhiều lãnh đạo cấp cao từ các nước, cùng hàng loạt ngôi sao hàng đầu thế giới. Theo ước tính, số tiền mà vị hoàng thân này đã bỏ ra để tổ chức toàn bộ sự kiện lên đến 27 triệu USD (tương đương 40 triệu USD ở thời điểm hiện tại).

    Dinh thự riêng có gần 2000 phòng ốc
    [​IMG]
    Giống như nhà Trắng của tổng thống Mỹ hay điện Kremlin của tổng thống Nga, đức vua Brunei- Sultan Hassanal Bolkiah cũng sở hữu một nơi ở đẳng cấp thế giới cho riêng mình, đặc biệt hơn tư dinh này hoàn toàn “chính chủ”. Được biết, tư dinh chính thức của đức vua Brunei có tên là Istana Nurul Ima. Công trình này sở hữu đến 1.788 phòng, trong đó có 257 phòng tắm, 5 bể bơi, 18 thang máy, phòng tiệc 5000 chỗ ngồi, chuồng ngựa có điều hòa nhiệt độ và nhà thờ riêng. Kích thước của tòa cung điện này khổng lồ đến nỗi, nó nghiễm nhiên trở thành dinh thự của một gia đình lớn nhất từng được xây dựng, trong lịch sử thế giới. Để hoàn thành nên tuyệt tác kiến trúc này, vua Sulan đã phải bỏ ra số tiền lên đến 400 triệu USD (tương đương với 1,5 tỷ USD ở thời điểm hiện tại).
  2. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Member

    Bài viết:
    195
    Đã được thích:
    0
    taxi tải thành hưng Nếu có ai đó hỏi con rằng con có thương cha không? Có chứ. Làm gì có đứa con nào trên đời này lại không thương cha, bằng cách này hay cách khác. Nếu ai đó hỏi rằng con có giận cha không? Có. Làm gì có đứa con nào không giận khi biết cha mình đã từng có một người đàn bà khác ngoài mẹ.

    Cha con mình đã có những tháng ngày rất tồi tệ. Ấy là trách móc, là nước mắt, là khổ đau và tận cùng bất lực. Đã có những thời điểm con nghĩ gì, cha biết không? Con ước gì cha không phải là cha của con. Con xấu hổ khi mỗi khi ra đường lại bị ai đó vô tâm chọc ngoáy vào vết thương đang rỉ máu: “cha mày có bồ hả?”.

    Đã nhiều đêm con không ngủ, nghe tiếng mẹ cha cãi vã nhau. Nước mắt con rơi trong đêm, đầm đìa ướt gối. Không ai hiểu được đó. Cha bực mình khi thấy con trở nên lầm lì hơn. Mẹ lo lắng khi con ngày một ít nói. Không ai hiểu, trái tim con đau đớn đến cỡ nào.

    Con đã từng hỏi mẹ: Tại sao mẹ lại chịu đựng như vậy? Sao mẹ không bỏ cha đi? Mẹ khóc. Mẹ sợ chúng con không có một gia đình tròn vẹn. Mẹ nói cha chỉ một lần sai lầm. Cuộc đời ai không mắc phải những sai lầm. Những tủi hờn khổ đau, mẹ nói mẹ giữ cho riêng mình hết. Chuyện người lớn, trẻ con không hiểu được, lớn lên rồi ắt hẳn sẽ có cái nhìn rộng lượng hơn.

    Càng ngày, con càng thôi hờn trách. Càng ngày con chỉ càng thương mẹ nhiều hơn. Con đối xử với cha như một người lạ trong nhà. Có chuyện buồn vui, có tâm tư gì con không bao giờ ngồi cùng cha chia sẻ.

    Ngày mùa đông rét mướt, cha đội mưa gió đi mua cho con cái chăn mới, con lạnh lùng nói, chăn cũ vẫn còn đủ ấm.

    Ngày con ra trường, ba dành mấy tháng tiền lương hưu để mua xe cho con. Con nhận nó như là điều tất nhiên phải vậy.

    Ngày con sinh con đầu lòng, cha ngồi chờ ở hành lang bệnh viện, gặp hết bác sĩ này bác sĩ nọ khi thấy con khóc than đòi sinh mổ.

    Ngày con còn ở cữ, cha đến, chỉ có con ở nhà. Cha không ngại ngần lấy tã bẫn của cháu ra ngồi giặt, nắng chiếu lên đầu cha, trắng lấp lóa.

    Mỗi lần về thăm, con chỉ hỏi mẹ. Số điện thoại của cha con cũng không thuộc được. Con không hiểu vì sao con nhớ hết số điện thoại mọi người trong nhà, nhưng số của cha con lại không thể nhớ. Đôi bận gọi điện về nhà, mẹ nói cha ốm, con cũng hỏi mẹ cha ốm thế nào. Con không gọi cho cha, mặc dù con rất muốn.

    Con biết cha buồn. Con cũng buồn lắm chứ. Con luôn nhớ về những ngày con còn thơ bé. Ngày đó, mỗi lần cha về phép thăm nhà, cha chở con đi chợ, cha ướm thử cho con đôi giày mới, chọn cho con manh áo hoa. Trên chiếc xe đạp cà tàng, con líu lo kể cha nghe những chuyện tầm phào con trẻ. Con còn nhớ những bức thư khi xưa cha hay viết cho con, cha gọi con là “con gái rượu”.

    Con đã thương nhớ cha rất nhiều trong những tháng năm xa, đã mong mỏi cha ngút ngàn mỗi khi cuối năm cha hứa về nhà ăn tết. Cho đến khi con biết được những tết cha không về là cha ăn tết với người đàn bà đó. Cho đến khi con nhận ra những cuộc cãi vã trong đêm mẹ thường nhắc đến một cái tên xa lạ khác.

    “Người thiệt thòi nhất, là mẹ. Người khổ đau nhất, là mẹ. Mẹ đã tha thứ cho cha rồi. Sao con không thể tha thứ cho cha?”. Câu hỏi đó của mẹ, con chưa từng trả lời được, chỉ biết nó như một vết xước trong tim mãi mãi không lành.

    Ngày của Cha, con không gọi về nhà, như con vẫn gọi về Ngày của Mẹ. Con biết cha không biết có ngày đó. Con cũng biết cha chẳng bao giờ mong chờ một cuộc gọi với những yêu thương từ con. Nhưng chiều nay, con nhận được điện thoại của bạn con. Bạn ấy khóc nói cha của bạn ấy mất rồi, mất đúng vào ngày Thế giới tôn vinh vai trò của người Cha. Bạn khóc và con đã khóc.

    Con nhận ra con đã mất quá nhiều thời gian để ghét bỏ, hận thù. Con đã phung phí quá nhiều khoảnh khắc và cơ hội để nói cho cha biết rằng: Với con, cha vẫn rất quan trọng. Chỉ là con đã không thể dễ dàng nói ra như nói với mẹ. Chỉ là đâu đó trong lòng con vẫn có một bức tường ngăn cách.

    Con xem lại những tấm hình hồi nhỏ. Những tấm hình đen trắng cha kiệu con trên vai. Cha cười, con cười. Hình ảnh ấy sao mà yêu thương biết mấy. Con không thể bé lại, còn cha ngày một già đi. Tại sao con đã không hề nghĩ đến điều ấy.

    Ngày của Cha qua rồi, nhưng con biết không bao giờ là quá muộn để yêu thương. http://chuyennhathanhhunghanoi.com/

Chia sẻ trang này